Chương 1. Tính chủ động và Nghệ thuật đọc
Đây là cuốn sách dành cho độc giả và những ai muốn trở thành độc giả. Cụ thể là dành cho các độc giả sách. Cụ thể hơn nữa là dành cho những ai đọc sách với mục đích chính là để gia tăng hiểu biết.
Khi dùng từ "độc giả" chúng tôi muốn nói đến những người, gần giống như những nhà thông thái và có học xưa, có thói quen thu lượm phần lớn thông tin và nhận thức về thế giới thông qua ngôn ngữ viết. Đương nhiên đó không phải là tất cả: từ thuở chưa có phát thanh hay truyền hình, một lượng nhất định thông tin và nhận thức vẫn được thu lượm qua ngôn ngữ nói và qua quan sát. Nhưng chừng đó không bao giờ đủ cho những người thông minh và tò mò. Những người này tự biết mình phải đọc, và họ đã thực sự đọc.
Ngày nay đang tồn tại một thứ cảm tưởng rằng việc đọc không còn cần thiết như trước nữa. Phát thanh truyền hình đã thay thế nhiều vai trò của những bản in, cũng như nhiếp ảnh đã thay thế nhiều vai trò của hội họa và các ngành nghệ thuật hình ảnh. Phải công nhận rằng truyền hình đã diễn những vai này cực kỳ xuất sắc, ví như các tin tức sự kiện bằng thị giác trực quan có tác động rất lớn. Phát thanh radio có khả năng ấn tượng, đem đến thông tin khi ta đang bận làm chuyện khác, như lúc đang lái xe, giúp tiết kiệm thời gian. Tuy vậy, câu hỏi nghiêm túc phải đặt ra là: liệu sự tiến bộ của phương tiện truyền thông hiện đại có thực sự nâng cao khả năng nhận thức của chúng ta về thế giới ta đang sống hay không.
Có lẽ ta biết nhiều về thế giới hơn trước kia, và mọi thứ vẫn ổn chừng nào kiến thức còn là điều kiện tiên quyết dẫn đến nhận thức. Nhưng kiến thức không hẳn là điều kiện tiên quyết của nhận thức như ta vẫn tưởng. Ta không cần phải biết mọi thứ để có thể hiểu: quá nhiều hay quá ít thông tin đều là rào cản dẫn đến nhận thức như nhau. Hoàn toàn có lý khi nói con người hiện đại đang ngập chìm trong thông tin gây hại đến nhận thức.
Một trong những lý do cho hiện trạng này là những phương tiện truyền thông kể trên được thiết kế để làm cho việc suy nghĩ dường như thừa thãi (dù đây chỉ là bề nổi của sự việc). Hoạt động đóng gói các quan điểm và góc nhìn tri thức là một trong những ngành thương nghiệp sôi nổi nhất tiến hành bởi các bộ óc thời đại. Khán giả truyền hình, thính giả radio, hay độc giả tạp chí được dọn sẵn một thể thức phức tạp đủ loại ---từ những biện luận tinh xảo cho đến những con số dữ liệu được chọn lựa cẩn thận--- để giúp người nhận "tự quyết" dễ dàng với ít khó khăn nhất và bằng công sức tối thiểu. Nhưng việc đóng gói này được tiến hành hiệu quả tới mức khán giả, thính giả, độc giả không cần phải tự quyết nữa. Họ nhét thẳng cái gói ý kiến này vào trong đầu, như thể nhét cuốn băng vào máy nghe nhạc. Rồi họ chỉ cần bấm một nút và "phát lại" ý kiến này khi nào thấy có vẻ thích hợp. Họ đã tự vui vẻ thu nhận mà không cần phải mất công suy nghĩ.